Chị Kế Của Lọ Lem : Chương 1.3

edit : Nguyệt

CHƯƠNG 1 : CÂU CHUYỆN TRONG HỘP ÂM NHAC XƯA (tt)

…………………………………………………..

Vương tử còn chưa có xuất hiện, mọi người không có cách nào khiêu vũ chỉ phải tụm ba tụm năm nói chuyện phiếm. Nhưng thật ra bên trong đại điện cũng có rất nhiều cô gái vây quanh nhau thường thường cười duyên làm cho người ta chú ý. Nàng thấy mẹ đang đứng một mình, chằng biết Nicole đi đâu, liền đi tới bên người Lidya hỏi: “ Sao lại thế này ? Nicole đi đâu vậy ?”

“Nhạ .” Mẹ hướng nơi một đám cô gái đang tụ tập bĩu môi, biểu tình thực cảm khái, không biết là bi hay là hỉ,“Sát thủ cưa gái, ác ma tình trường đến đây, tâm Nicole liền bay theo.”

Sriranda nhất thời hiểu được: “ Như vậy người ở chính giữa kia là Isaac?” Khó trách mặt các thiếu nữ đều sắc phiếm hoa đào, hoàn toàn khác với ngày thường rụt rè cao quý, bây giờ lại giống với những kẻ mê gái, càng thật đáng buồn là chị của nàng cũng là một trong số đó.

“Ta đi kêu nàng ra?”

Lidya lắc đầu, vô lực nói:“Quên đi, dù sao Isaac cũng sẽ không coi trọng nàng.”

Mẹ là người thực khôn khéo, Sriranda lại lần nữa ý thức được điểm này, cứ việc ở bên ngoài thấy nàng cùng Nicole giống nhau, đều nông cạn hư vinh, nhưng trên thực tế, nàng có ý nghĩ cùng tâm cơ mà Nicole không thể sánh kịp, còn có xem thế sự thấu triệt.

Cũng khó trách có thể đem tâm của đại phú ông Nicole nắm chặt, làm cho vị kế phụ kia đối với nàng nói gì nghe nấy, sủng ái tận trời.

Lại nói tiếp kỳ thật mình cùng Nicole đều dính ánh sáng từ mẹ, nếu không có mẹ các nàng bây giờ có lẽ còn ở tại căn phòng đơn sơ, vì ba bữa ấm no mà chết ngày vất vả.

Sriranda thản nhiên nghĩ, có lẽ mình hẳn nên học được thấy đủ cùng cảm ơn, mà không phải oán giận cùng khủng hoảng.

Lúc này, chung quanh bắt đầu có chút không thích hợp, nàng kinh ngạc ngẩng đầu lại phát hiện rất nhiều người đang nhìn mình, lại quay người lại, nguyên lai là Isaac bỏ lại các thiếu nữ đang vây lấy hắn thẳng tắp hướng chỗ nàng đi tới.

Người này lại muốn làm gì?

“Hi….” Vẫn rêu rao nâng cánh tay phải lên như vậy, vô cùng thân thiết hướng nàng chào hỏi, khóe môi mỉm cười, giống như thấy người trong lòng,“Ngươi đi đâu vậy? Ta vẫn tìm mà không thấy ngươi.”

Nhưng mà, đối với hắn, cho tới bây giờ nàng cũng sẽ không bày ra sắc mặt hoà nhã,“Liên quan gì đến ngươi ?”

“Ngươi vừa rồi đi rất vội vàng, ta còn chưa có nói xong, bởi vậy cố ý tìm ngươi để  nói xong thôi.” Isaac dừng ở trước mặt nàng, lại hướng một đám người tò mò ở chung quanh phất phất tay, mọi người ý thức được mình thất thố, vội vàng tự xoay người tiếp tục làm việc của mình, không hề lộ liễu chính diện nhìn bọn họ chằm chằm.

“Ta với ngươi không có gì để nói .”

Isaac tuyệt không sinh khí, cười tủm tỉm nói:“Mặc kệ nói như thế nào thì tốt xấu gì chúng ta cũng là từ nhỏ cùng nhau lớn lên , tuy rằng ngươi không nhận ân tình của ta, nhưng ta cảm thấy mình vẫn phải nhắc nhở ngươi một việc — trên danh nghĩa là vương tử vì tự mình chọn lựa vị hôn thê, nhưng trên thực tế thì người chân chính quyết định cuối cùng vẫn là quốc vương cùng vương hậu. Bởi vậy, so với việc nghĩ đợi lát nữa làm sao tạo niềm vui cho vương tử, không bằng hiện tại đi tìm vương hậu tán gẫu một chút, bồi dưỡng cảm tình.”

“Những lời ngươi muốn nói đã nói hết ?”

“Còn có, ta nghĩ nói cho ngươi, đối với việc tuyển phi của vương thất thì xuất thân là cực kì trọng yếu .” Hắn chậm rãi nói, ý vị thâm trường.

Sriranda có chút không kiên nhẫn ngẩng đầu, đang muốn đáp lại hắn vài câu nói móc, nhưng khi nhìn thấy biểu tình của hắn thì cả người lại ngẩn ra — đó là vẻ mặt nàng chưa bao giờ từng thấy qua ở trên mặt hắn – nghiêm túc cùng đứng đắn.

Isaac · Vera, danh gọi hoa hoa công tử Nhã Các thành, tại trong một cái chớp mắt này giống như bỗng nhiên trở nên thành thục hơn mười tuổi, không hề còn là một thiếu niên ngả ngớn, mà như một thân sĩ chân chính.

Sriranda động động môi vài cái, trong lúc nhất thời ngược lại không biết nên nói cái gì.

Isaac đem mọi phản ứng của nàng đều thu vào mắt, dương môi cười, nhún vai,“Bất quá thế sự đều rất khó nói , cũng không phải hoàn toàn không thể…… A, mới nửa năm không gặp, Nicole thật đúng là càng ngày càng đẹp……”

Sriranda theo tầm mắt của hắn đưa đến trên người chị hai, chị hai vẻ mặt khẩn trương nhìn bên này, vẻ mặt câu nệ mà ngượng ngùng, không còn kiêu ngạo cùng lông bông như ngày thường.

“Chậc chậc …, cùng là chị em mà sao ngươi ngay cả một nửa của nàng đều so ra kém hơn đâu?” Isaac vô sỉ đem ánh mắt quay lại nhắm ngay nàng.

“Đừng đánh chủ ý lên người nàng!” Cơ hồ là không kịp nghĩ đã đem những lời này thốt ra . Sriranda thầm kêu một câu không xong, quả nhiên, con mắt xanh biếc nheo lại, biểu tình Isaac trở nên cực kì quỷ dị,“A? Nói nói xem, vì cái gì không thể đánh chủ ý lên người nàng?”

“Chị của ta là muốn làm Vương phi !”

Isaac bật cười, lông mi bán chọn, buồn cười nhìn nàng.

Sriranda nghiêm mặt, tiếp tục từng chữ từng chữ nói:“Nếu bởi vì ngươi mà khiến nàng không làm được Vương phi, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Isaac thu hồi tươi cười, lộ ra thần sắc khó xử, nghiêng đầu suy nghĩ nửa ngày mới hỏi nàng,“Như vậy, nếu là vì ngươi mà khiến nàng không đảm đương nổi chức vị Vương phi thì sao? Ngươi cũng không buông tha cho chính mình sao?”

Sriranda ngẩn ngơ, không quá hiểu ý tứ của hắn, mà ngay tại khi đó thì toàn bộ đại sảnh đột nhiên yên tĩnh xuống.

Đám người phía trước đều hướng hai bên tản ra, lộ ra một đường thông đạo màu đỏ, âm nhạc du dương vang lên, hai đội kỵ sĩ hoàng gia mặc chế phục, xếp thành hàng đi ra.

Người điều khiển vũ hội quan thanh âm vang vọng toàn bộ đại điện:“Vương tử điện hạ — giá lâm –”

Thiếu niên đầu đội kim quan, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người vô hạn tôn quý xuất hiện.

Ánh mắt Sriranda nhất thời mở to — là hắn!

Cái thiếu niên dơ bản vừa rồi gặp phòng nghỉ kia thế nhưng chính là Haera vương tử?!!

A, thượng đế! Thật sự không có chuyện gì là không thể xảy ra.

Haera đi lên bậc thang, chế phục màu trắng nạm vàng ở dưới ngọn đèn lòe lòe tỏa sáng, hắn vóc dáng không tính cao, thân hình còn mang theo tinh tế độc hữu của thiếu niên, ngũ quan anh tuấn, khi cười liền lộ ra hai hàng răng trắng chỉnh tề.

“Thực xin lỗi, ta đã tới chậm.” Bên trong đại điện chỉ còn nghe thấy thanh âm của hắn, trong sáng ôn nhuận, biểu hiện vô cùng tốt phẩm tính cùng giáo dưỡng,“Vì không thể chậm trễ thêm thời gian của mọi người, ta tuyên bố — vũ hội hiện tại bắt đầu –”

Tiếng trống, đàn dương cầm, đàn violon…… Nhóm nhạc sĩ chờ đợi đã lâu đã sớm vận sức chờ phát động, một khi tuyên bố lập tức diễn tấu.

Mà ở trong tiếng nhạc, Haera vương tử tao nhã bước xuống, ở dưới ánh mắt của mọi người chân thành đi đến trước mặt Sriranda, đối nàng cúc một vòng cung, thanh âm ôn nhu vô hạn,“Có thể mời ngươi khiêu một điệu không ? Tiểu thư mỹ lệ.”

Xong rồi…… Sriranda nghe thấy thanh âm khóc thét trong lòng, so với đắc tội một cái vương tử càng không bằng chuyện đắc tội với tất cả các cô gái muốn khiêu điệu thứ nhất với vương tử.

Nhưng mà, nơi này là hoàng cung, vô số ánh mắt đều đang nhìn, nàng không có cách nào khác cự tuyệt.

Chỉ phải cứng ngắc đưa tay giao cho hắn.

Haera đem nàng lĩnh vào giữa đại điện, hướng dàn nhạc đưa ra một cái thủ thế, một tiểu vũ khúc thong thả thanh lịch vang lên, hắn vãn trụ thắt lưng của nàng, dùng một thanh âm thấp chỉ có hai người là có thể nghe thấy nói:“Hiện tại có thể nói cho ta biết tên của ngươi sao?”

“Sriranda.”

“Sriranda?” Trong ánh mắt của Haera hơn vài thứ,“Thì ra…… Ngươi chính là Sriranda?”

“Hửm ?” Như thế nào? Chẳng lẽ hắn biết nàng?

“A không, ta là nói tên này thực thích hợp với ngươi.” Haera ca ngợi một câu, lại hỏi cái vấn đề thứ hai,“Ngươi là con gái của Nicole tiên sinh ?”

Lông mi của nàng giật một chút, ngẩng đầu, ánh mắt thanh bần,“Ta là kế nữ của hắn.”

“Ngươi đang sinh khí?”

“Không có.”

“Vậy ngươi vì cái gì lại không cười ?”

Sriranda lập tức bảy ra cái biểu tình mình đang cười.

Đối nàng sự có lệ rõ ràng của nàng Haera không chút nào sinh khí, như trước thực tao nhã,“Ngươi thật đúng là người có ý tứ .”

“Cám ơn.” Đây là lần thứ ba trong đêm nay hắn dùng hai từ thú vị đến hình dung nàng, nàng nghe thế nào cũng không thể nghe xuôi tai. Thật đúng là không hài lòng.

Một vũ khúc rất nhanh chấm dứt, nàng đối hắn làm một cái thi lễ liền trở lại vị trí của mình. Nicole không ngừng hướng lại đây:“A, Sisi, sao lại thế này? Vương tử điện hạ thế nhưng mời ngươi khiêu điệu đầu tiên!”

“Ta như thế nào biết?”

Nicole hưng phấn mà nói:“A, Sisi, ngươi ngôi sao sáng nhất trong buổi tối hôm nay nha, toàn bộ các cô gái trong Nhã Các thành đều đang ghen tị ngươi, đương nhiên, trừ bỏ ta ngoại lệ.”

“Có cái gì tốt mà ghen tị . Vương tử mời ta khiêu vũ, cũng không phải là nói thích ta.”

“ Nhưng hắn vì cái gì không mời người khác, cố tình lại mời ngươi ? A Sisi, đừng bởi vì ta mà băn khoăn, ngươi có biết , vương tử cưới ngươi thì ta mới sẽ không ghen tị.”

Sriranda rốt cục biết mình vì cái gì vẫn có thể dễ dàng tha thứ tính tình nông cạn cùng hư vinh của Nicole, vô luận như thế nào, nàng đối chính mình quả thực không tồi. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là thứ mình thích là nàng ấy luôn cùng người tranh đoạt, duy độc đối với thứ của mình là luôn nhường nhịn.

Nghĩ đến đây nàng không khỏi hướng Nicole thiệt tình nở nụ cười.

Lúc này, Haera đang hướng đến người bạn nhảy thứ hai của hắn.


Làm khi Nicole thấy rõ bạn nhảy của hắn là ai khi thì lập tức bỉu miệng, nhào vào trong lòng Lidya :“A, mẹ, vì cái gì vương tử lại mời cái người quái dị Waby nhảy a!”

Lidya cũng là một bộ không dám tin bộ.

Roth phu nhân vui vẻ khóc, Waby lại kích động nhiều lần dẫm trúng chân Haera.

Mọi người còn lại hoặc kinh ngạc hoặc ghen tị hoặc hâm mộ hoặc phiền muộn, cái  biểu tình gì đều có.

Chỉ có Sriranda, ánh mắt lạnh bạc như trước, đối với chuyện này không thèm quan tâm.

Nhưng mà Haera lại đột nhiên xoay qua, hướng nàng nháy mắt tinh nghịch. Còn chưa chờ nàng phản ứng lại đây đó là có ý tứ gì thì vương tử đột nhiên xoay tròn, buông lỏng tay Waby ra. Không kịp thu bước nên Waby cứ như vậy theo quán tính bay ra, liên tục vòng vo hai cái nửa vòng, mới bối rối thất thố dừng lại.

Trong đám người im lặng một giây, sau đó, phộc ra tiếng cười vang.

Waby xấu hổ đứng tại chỗ, không rõ mọi người vì sao bật cười.

Roth phu nhân sắc mặt trắng bệch hướng nàng phất tay:“Waby, ngực! Ngực! A, thượng đế……”

Waby chậm nửa nhịp mới cúi đầu nhìn về phía ngực của mình, ở chỗ nút kết nơi ngực không biết khi nào thì bị bung ra , lộ ra cái đệm bọt biển bên trong, càng không xong là lại còn rớt một cái.

Nàng nhất thời hận không thể có một cái động có thể tiến chui vào.

Roth phu nhân vội vàng cởi áo choàng tiến lên bao lấy nàng, lôi kéo nàng bước đi.

Haera tuy rằng không cười, nhưng trong ánh mắt màu nước biển xanh thẳm có ý cười che dấu không được — hắn là cố ý — Sriranda kết luận điểm này.

“Thực xin lỗi, xảy ra chút việc ngoài ý muốn. Nhưng, mời tiếp tục.” Haera hướng đám nhạc công làm cái thủ thế, giai điệu nhẹ nhàng lại vang lên, hắn lại lần nữa đi đến trước mặt Sriranda, mỉm cười nói:“Vui vẻ chút sao?”

Sriranda mân nhanh môi, người này không phải muốn nói, hắn là vì muốn nàng vui vẻ mới cố ý làm cho Waby xấu mặt chứ ? Đáng giận, xem nàng là loại người nào !

Waby tuy rằng không đáng tha thứ, nhưng ở trước công chúng lại bị làm trò cười cho thiên hạ như vậy, chỉ sợ cả đời đều không ngóc đầu lên được.

Đối với con gái mà nói, danh tiết cơ hồ so với sinh mệnh còn muốn trọng yếu hơn.

Haera quan sát sắc mặt của nàng nói:“Ta làm sai sao? Ngươi tựa hồ so với vừa rồi còn tức giận hơn ……”

Sriranda do dự, cuối cùng mới trả lời;“Điện hạ, trò đùa dai này náo thật lớn.”

Haera thấy nàng rốt cục đã chịu mở miệng nói chuyện, nhẹ nhàng thở ra,“Có lẽ đi. Bất quá ta thủy chung cho rằng, những kẻ tùy ý lăng nhục song thân người khác đều phải nhận sự trừng phạt.”

Sriranda run sợ một chút.

“Nàng nói cha ngươi như vậy, ta biết, ngươi thực phẫn nộ.”

Vì cái gì trong ánh mắt của hắn lại có ôn nhu thương tiếc như vậy?

Vì cái gì trong nụ cười cười của hăn lại có săn sóc cùng ấm áp ?

Vì cái gì thanh âm, hô hấp của hắn, ngay tại đây trong khoảng cách gần này, chẳng những không làm nàng cảm thấy chán ghét, ngược lại thực an tâm là sao?

Sriranda nhìn chăm chú vào Haera, ánh mắt có khoảnh khắc hoảng hốt.

Âm thanh nói chuyện chung quanh đình chỉ.

Vũ khúc đình chỉ.

Ngay cả tiếng hít thở, cũng không có .

Thật im lặng.

Im lặng đến mức nàng nghe thấy tiếng tim đập của chính mình.

Bùm, bùm. Thật rõ ràng, nàng đột nhiên thanh tỉnh.

Sau đó liền phát hiện, ánh mắt Haera đã không còn ở trên người nàng.

Hắn nhìn chằm chằm phía sau nàng, biểu tình trở nên thực khiếp sợ.

Đó là một loại dung hợp của mê muội , ngưỡng mộ, kích động, cuồng nhiệt làm thành một thể khiếp sợ.

Có chuyện gì đã xảy ra. 

(Nguyệt : Ừ ha….là chuyện gì xảy ra ?? ta cũng thực tò mò tò mò nha…hé hé hé )

3 phản hồi (+add yours?)

  1. NT
    Aug 13, 2012 @ 22:21:46

    Tks. Lọ lem xuất hiện đúng không nàng?

    Trả lời

  2. Pandanus255
    Aug 14, 2012 @ 09:17:53

    Thanks. Ta cũng đoán cô bé lọ lem xuất hiện

    Trả lời

  3. Trackback: Chị Kế Của Lọ Lem : Chương 1.3 « Uyển Ngọc Cư

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: