Chị kế của lọ lem Chương 1.2

edit : Nguyệt

Nói thêm về truyện này tí…mỗi chương truyện sẽ nói về một chút kiếp trước, chính là xuất hiện mấy vị thần đó. Còn chi tiết sẽ được nhắc đến ở các chương sau……Tiếp đây

 

CHƯƠNG 1.2 : HỘP ÂM NHAC XƯA

Isaac ?

Thần kinh của nàng lập tức căng thẳng.

“ Không có biện pháp, trên đời luôn cómột số người không có năng lực lại ghen tị người khác xuất sắc hơn mình, ta đã quen với những chửi bới của bọn họ”.Giọng nói hoa lệ du tai vang lên, mang theo ba phần lười nhát, bảy phần lỗi lạc trời sinh, tựa như âm ngân lướt qua thủy tinh, gợi cảm liêu nhân. “ Nhưng thông minh như Khải La Nhi thiểu thư, khẳng định sẽ không tin vào những lời đồn vô căn cứ này, phải không?”


Cô gái nhất thời trở nên lắp bắp, “A, kia, đó là tất nhiên. Trên thực tế ta thật cao hứng khi nhận được lời mời của ngài, ta đối với trang viên Vienna Caesar mộ danh đã lâu. Nghe nói nó được xưng là đệ nhất tam đại trang viên đẹp nhất Maya đại lục.”

Trang viên Vienna Caesar

Gió đêm như một bàn tay nhấc lên cái khen che lấp trí nhớ, chuyện xưa trước kia tại trong một chớp mắt này ào ào tuôn đến.

Sriranda không khỏi có chút hoảng hốt, ngay tại khi nàng run sợ thì hai người nói chuyện ở phía sau lùm cây cao cao kia cũng xuất hiện trên bãi cỏ ngoài ban công.

Cô gái đi ở phía trước bộ dạng mười sáu, mười bảy tuổi, thân hình tinh tế, bộ dạng thanh tú. Nhưng mà khi cùng người còn lại xuất hiện thì nàng cùng chung quanh mình, hết thảy nhất thời đều thành phai nhạt hư vô.

Đó là một thiếu niên vô cùng vô cùng xinh đẹp.

Mi như viễn sơn, mắt sáng như sao, con ngươi là một sắc phỉ thúy thuần khiết,trong linh động lại lộ ra một loại khôn ngoan xinh đẹp. Mà môi hắn rất mỏng, khóe môi hơi hơi kéo về phía bên phải, giương lên một độ cong trêu tức, mang theo mị hoặc ái muội.

Sriranda mặt ko chút thay đổi nhìn bọn họ, nàng biết hắn đã hơn mười lăm năm, không ai so với nàng rõ ràng tính cách ác liệt của hắn hơn. Vị này là con trai độc nhất của Vera công tước – Isaac thiếu gia, là một hoa hoa công tử thủ đoạn cực kì cao minh. Nói dối đối với hắn mà nói tự nhiên tựa như hô hấp vậy, bề ngoài của hắn có bao nhiêu đa tình thì bên trong hắn có bấy nhiêu lạnh lùng ; biểu hiện có bao nhiêu ôn nhu kỳ thật hơn nhiều là tàn khốc. Làm cho những cô gái đáng thương này càng bi ai.

“ Hi__” Thiếu niên nhìn thấy nàng, nâng bàn tay phải lên thân thiết hướng nàng chào hỏi, trên cổ tay phải của hắn có một chiếc khăn lụa thắt hình cánh bướm, đồng sắc với lễ phục dạ hội lại càng tăng thêm nét phong lưu.

Phản ứng đầu tiên của nàng là xoay người rời đi.

Thiếu niên ở phía sau cười theo nói : “ Vương tử còn chưa có vào đâu, ngươi không cần khẩn cấp như vậy.”

Sriranda ở trong lòng thở dài __nàng biết chỉ cần gặp hắn thì sẽ không có chuyện gì tốt, quả nhiên vừa mở miệng đã là chèn ép.

Cô gái tên Khải La Nhi tò mò hỏi: “ Isaac thiếu gia, anh quen nàng.”

Isaac trát trát nhãn tình, “ Đương nhiên, cô gái may mắn nhất Nhã Các thành sao có thể không biết đây ?”

“Di ? May mắn nhất?”

Sriranda dừng bước, quay lại lạnh lùng mở miệng : “ Vẫn không tốt như vậy, đã lâu không thấy mà anh còn chưa học được phong độ của một thân sĩ nên có hay sao?”

“ Thân sĩ” Isaac giơ lên khóe môi, “ Nếu ngươi là thục nữ, ta nhất định sẽ thực thân sĩ”. Ngụ ý vẫn là chửi bới nàng.

Sriranda bắt đầu hối hận, nàng vốn không nên ra đây, hiện tại rời khỏi còn kịp. Ai ngờ cũng tại lúc đó Isaac lại nói thêm : “ Lúc trước ta luôn luôn nghĩ tối nay ngươi sẽ lấy bộ dạng gì xuất hiện.”

Nàng ninh mi, chờ đợi câu nói không dễ nghe tiếp theo của hắn, ai ngờ hắn mỉm cười, ánh mắt màu xanh biếc lóe ra ánh sáng nhu hòa, không chút che giấu thưởng thức cùng ca ngợi ở bên trong , “ Đêm nay ngươi thật xinh đẹp, Sriranda.”

Lời nói thật hợp ý người. Chỉ tiếc cho tới bây giờ nàng đối với những lời khen tặng luôn miễn dịch, huống chi nó còn xuất ra từ miệng của một đại vương chuyên nói lời hoa mĩ, “ Phải không ? Cảm ơn”

“ Bởi vậy ta nghĩ vương tử sẽ mời ngươi khiêu vũ đầu tiên.” Thưởng thức nháy mắt rút đi chuyển thành chế nhạo.

Sriranda lười biện giải, xoay người, lúc này đây sẽ không lại quay đầu.

Vào trong cung điện, như lời Isaac nói, vương tử còn chưa có xuất trướng, trong đại sảnh xa hoa sáng ngời đều là người, các loại nước hoa xen lẫn vào nhau tạo thành một hương vị quái dị không nói nên lời. Nàng cảm thấy có chút đau đầu, mắt thấy một bên đại sảnh có một gian phòng nhỏ dành cho khách nghỉ ngơi liền đi vào.

Trong gian phòng nhỏ bày rất nhiều sô pha. Nàng đem đèn tắt đi, chọn một góc sáng sủa đưa lưng về phía cửa, tà tà nằm xuống, nhu ấn cái trán của mình, mỏi mệt lại thỏa mãn thở dài.

Hắn gầy.

Tuy rằng không hiện rõ nhưng trong lòng nàng rõ ràng. Y phục đến thân, cơm đến miệng. Những ngày an nhàn sẽ chậm rãi ăn mòn thân thể khỏe mạnh do vất vả cần cù rèn luyện nên. Kết quả nuông chiều từ bé chính là dễ dàng tha thứ giá trị bắt đầu trở nên càng ngày càng thấp.

Tạp âm cùng không khí ngột ngạt làm cho đầu nàng phát đau.

Vũ hội quỷ này rốt cuộc khi nào mới chịu bắt đầu ? Còn cái quỷ vương tử kia sao còn không chịu ra ? Vì cái gì nàng phải nhất định tham gia cái loại vũ hội không dinh dưỡng này ? Cùng một đám người nhàm chán cùng nhau tiêu sài phung phí thời gian quý báu.

Một tiếng vang rất nhỏ từ ngoài cửa sổ truyền vào, một phiến của sổ bị người bên ngoài mở ra, một thân ảnh không tiếng động leo vào, rơi xuống đất nhẹ nhàng tựa như mèo con cho thấy không phải lần đầu đi cửa sổ.

Sriranda nằm không hề động, mặt không chút thay đổi nhìn vị khách xa lạ xâm nhập vào phòng, ngược lại người nọ khi quay người lại phát hiện nàng thì rút một khẩu lãnh khí. Nương theo ánh trăng sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, ánh sáng làm hiện rõ mặt mày tuấn tú xuất sắc cùng với quần áo dơ bẩn không chịu nổi của hắn.

Thiếu niên này thoạt nhìn giống như mới tử trong ngục lăn một vòng trở về !

Hai người cứ nhìn nhau như vậy, ai cũng không lên tiếng, cuối cùng vẫn là tiếng bước chân ở bên kia cánh cửa đánh vỡ thế giằng co. Thiếu niên hướng nàng dựng thẳng ngón trỏ lên “ Hư” một tiếng rồi bay nhanh chạy trốn vào phía sau bức màn nhung thiên nga.

Tức chết ta, tức chết ta, tức chết ta….”

Phịch một tiếng, cửa phong nghỉ bị đá văng ra, không cần quay đầu Sriranda cũng biết người đi vào là ai __ Roth phu nhân.

“ Mẹ, vì cái loại người kia mà tức giận không xứng với thân phận của mình….” Thanh âm kiều mị vang lên, hẳn là con gái Waby.

Roth phu nhân đặt mông ngồi xuống sô pha, hỗn hển nói “ Cái con tiện nhân kia cư nhiên dám ở trước mặt ta kiêu ngạo. Năm đó muốn bưng trà cho ta còn không xứng, nay đắc thế liền dám đối với ta phồng mũi trừng mắt, thực cho rằng con gái của nàng sẽ được vương tử chọn sao, còn không biết ngôi vị cuối cùng vào tay ai đâu!” Nói xong liền cầm tay Waby “Con gái a, con cũng không được thua kém nha, đợi lát nữa khi vũ hội bắt đầu, ngàn vạn làn đừng thua bởi cái con Nicole kia, nhất định phải làm cho vương tử mời con nhảy điệu đầu tiên !”

Waby có vẻ thực khó xử, “ Nhưng…nhưng Nicole lớn lên quả thực…phong tao a, mẹ xem ngực của nàng như vậy…”

“ Ngốc muốn chết, ngươi không lấy mấy khỗi bọt biển đệm vào cho ngực cao lên à?”

“ Nhưng mẹ…người ta cũng đã đẹm bốn khối bột biển rồi a, phình tắc ở trong quần áo thực là khó chịu…..”

Sriranda nghe xong dở khóc dở cười, thực không hổ là mẹ con, ai cũng không kém ai.

Mà thiếu niên giấu sau tấm mành kia không có lực khắc chế tốt như nàng, thấp cười ra tiếng.

Roth phu nhân sắc mặt biến đổi, đứng lên quát  “ Ai ? Ai ở bên trong ? Waby, đem đèn thắp lên.”

Ngọn đèn bừng sáng, ánh lên chỗ sô pha nàng ngồi, nàng không có chỗ độn đi.

Roth phu nhân vừa thấy là nàng liền bạo khiêu như sấm “ Tốt, còn có loại người ti bỉ trốn ở chỗ này nghe lắng !”

Sriranda thở dài, “Nói chút đạo lí đi Roth phu nhân, là ta đến trước ”

“Vậy ngươi vì cái gì không lên tiếng? Như vậy còn không phải là nghe lắng. Hừ, thật đúng là có mẹ như thế nào thì con gái cũng như thế đó, mẹ là kẻ bại hoại thì con gái cũng không phải kẻ tốt lành gì !” Lúc trước cùng Lidya đấu võ mồm thất bại, bây giờ sẽ đem tất cả phát tiết lên đứa con thứ hai của nàng. Roth phu nhân chỉ vào Sriranda mắng thao thao bất tuyệt.

“ Ta nói cho ngươi, đừng tưởng rằng có vài phần tư sắc là có thể lên làm vị hôn thê của vương tử, vương tử là có thân phận gì, mà các ngươi lại có thân phận thế nào ? Mẹ của các ngươi gặp vận cứt chó, thông đồng với lão sắc quỷ Nicole, nhưng cũng đắc ý không được bao lâu. Chờ khi lão sắc quỷ chầu trời thì tất cả di sản của hắn không phải đều thuộc về đứa con thân sinh Cinderella sao? Người ta mới chân chính là danh môn tiểu thư, cùng các ngươi – những kẻ xuất thân ti tiện là con gái của một hoa tượng mà nói là không thể nào đồng dạng.’

Waby ở một bên ha ha cười, tiếp lời nói “ Đúng rồi, nghe nói ba ngươi là vì ung thư phổi mà chết ! Bất quá ta còn nghe qua một phiên bản cũ nói ba ngươi là tức chết, bởi vì lão bà cùng người khác yêu đương vụng trộm, cho hắn đội nón xanh, a ha ha…!”

Sriranda vẫn lẳng lặng đứng nghe, tùy ý hai người các nàng nhục nhã, cho đến khi nghe xong một câu cuối cùng thì đôi mắt mới từ thiển chuyển thâm, đột nhiên thay đổi.

“ Ngực” Nàng lạnh lùng mở miệng.

Waby sợ run một chút “ Cái gì ?”

“ Còn nói đến cha ta một chữ, ta cam đoan tất cả mọi người trong đại sảnh phía sau cánh cửa kia sẽ biết. Buổi tối hôm nay, ngực của Waby tiểu thư là giả, đệm bốn khối bọt biển.”

Waby nhất thời hét lên. Roth phu nhân cũng tức giận đến cả người run run, “ Ngươi, ngươi , ngươi…Tốt, ngươi được lắm! Chúng ta đi”. Nói xong vội vàng lôi kéo con gái rời đi.

Tiếng vỗ tay thanh thúy vang lên. Sriranda ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy thiếu niên kia đứng bên cửa sổ, hướng nàng vỗ tay mỉm cười nói “ Phản kích thú vị”

Sriranda lười tiếp lời.

Thiếu niên đi đến trước mặt nàng còn nói “ Ngươi tên gì ?”

Hắn hỏi thật đúng lý hợp tình, thuận ý thánh chương, không thể không biết mình có bao nhiêu đường đột, hơn nữa còn không sử dụng kính ngữ. Sriranda vốn không thể nào cao hứng, lập tức khinh miệt liếc nhìn hắn một cái, nói : “Ta vì cái gì phải nói cho ngươi.”

Thiếu niên sợ run một lát, nhưng rất nhanh lấy lại nụ cười. Khi hắn cười rộ lên, ánh mắt loan loan, có vẻ có vài phần trẻ con, rất là dễ thân. “ Ngươi thật đúng là người có ý tứ”

“ Cảm ơn”. Xem ra nơi này cũng không thích hợp để ở nữa, không có biện pháp, vần nên đi ra ngoài gặp mẹ cùng chị hai đi, có lẽ hai người đang tìm nàng cũng nên. Nghĩ đến đây nàng mới đẩy cửa phòng ra, thẳng đi ra ngoài.

2 phản hồi (+add yours?)

  1. NT
    Aug 12, 2012 @ 23:39:39

    Tks.

    Trả lời

  2. Pandanus255
    Aug 14, 2012 @ 09:12:51

    Đó là hoàng tử chăng?

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: