Cuộc sống thục nữ : Chương 4

edit : Nguyệt

—————— ta là Chương 4: phân cách tuyến ——————

Mình đang ở trên rừng thám hiểm, một bước lỡ chân liền rơi vào trong một cái động tối đen như mực, không nghĩ tới khi nhìn thấy ánh sáng thì lại thành cái dạng này. Là may mắn hay là bất hạnh đây?

 

 

Trở thành trẻ con Tĩnh Xu không có cách nào khác, chỉ có thể hết ăn ngủ lại ngủ ăn, cuộc sống nhàn hạ như thế có thể diệt đi ý chí chiến đấu của con người, trải qua vài ngày Tĩnh Xu cảm thấy cũng không làm được gì, nước chảy bèo trôi, nên thế nào thì như thế đó đi.

 

 

Nhưng mình vẫn có thể nghe hiểu được những người này nói cái gì, cái này cũng không tính là năng lực nên có của trẻ con chứ.

 

 

Ừ, được rồi, coi như là kì nghĩ dài hạng, ít nhất ta cũng có thể nhận ra ai là cha mình, ai là nương mình, còn có hai ca ca siêu đáng yêu, còn lại bảy đại cô bát dì cả, ta không nhớ rõ.

 

 

Bởi vì còn chưa có đầy tháng cho nên cả ngày Tĩnh Xu chỉ có thể ở trong phòng cùng nương, nhưng như vậy Tĩnh Xu cũng đã có bà vú, còn có bốn tiểu nha đầu hầu hạ.

 

 

Thông qua việc nghe người khác nói chuyện mấy ngày nay, đại khái Tĩnh Xu cũng đã biết nơi này là phủ hộ quốc công, lão cha của mình hẳn là lão Nhị, bởi vì mọi người đều gọi hắn Nhị lão gia. Nương mình cũng là chính thất, được rồi, nàng thừa nhận nàng quan tâm chuyện này, bởi vì biết rõ quan hệ mới tính được phúc lợi về sau của mình, nếu mẹ mình là chính thất thì không cần lấy lòng mẹ cả, còn mình sẽ làm tiểu áo bông tri kỉ của lão nương. Nếu là thứ nữ thì thật là thảm a, còn không thể kêu người thân sinh của mình là nương. Lão thiên gia, ngươi đối với Tĩnh Xu ta vẫn không tệ .

 

 

Chỉ là hai tiểu ca ca có chút không tốt, thích thừa dịp mọi người không chú ý liền niết mặt mình, tuy rằng mặt mình non mềm bóng loáng đáng yêu, nhưng cũng không chịu được cách hai ca ca liên tiếp tới thăm như vậy a, cho nên ăn một lần rút kinh nghiệm, chỉ cần hai ca ca này vụng trộm niết mặt mình, Tĩnh Xu sẽ lớn tiếng khóc, sau đó hai tiểu ca này sẽ bị giáo huấn một chút, tốt xấu gì cũng miễn được việc bị niết mặt không phải sao? Ha ha, có ý nghĩ của người trưởng thành thật là tốt, để xem các ngươi còn dám khi dễ ta nữa không.

 

 

Ngày qua ngày êm ả, chỉ là ba ngày trước khi bị ôm ra ngoài đi thăm một phen thì cái tên của Tĩnh Xu cũng được hình thành, thế nhưng vẫn kêu Tĩnh Xu, nàng cảm thấy mình thực bi thương, chẳng lẽ sẽ không thể đổi một cái tên khác sao?

 

 

Cũng chính vì cái tên này mà Tĩnh Xu từng bị người giễu cợt qua, bởi vì tên này hài âm là ‘Tịnh thua’, cũng chính là luôn thua, còn thua không còn một mảnh. Vì tên này Tĩnh Xu đã không ít lần tuyệt thực với cha mẹ, nhưng trên chứng minh thư đã ghi rõ ràng rồi, muốn sửa thì phiền toái rất nhiều, mà bản thân Tĩnh Xu cũng đặc biệt sợ phiền toái , cho nên vẫn giữ tên gọi như vậy, kêu Tĩnh Xu là không có thiên lý a.

 

 

Còn tưởng rằng đi tới cổ đại, sẽ có một cái tên hoàn toàn mới, nhưng hiện tại xem ra chỉ có thể nói, hết thảy đều là thiên ý nha.

 

 

Phủ Hộ quốc công có thêm cháu gái, trấn quốc Hộ quốc công Tiêu Định Đang đương nhiên cao hứng, hơn nữa hắn cũng thấy được ánh sáng nhiều màu sắc kia, cũng vụng trộm thỉnh đại sư đến gieo quẻ xem mệnh số của cháu gái, kết quả đại sư nói là phú quý chi cực.

 

 

Ha ha, cái này làm cho Tiêu Định Bang vui mừng đến hỏng rồi, đại nữ nhi của mình Tiêu Tranh Vân lúc ra đời cũng giúp nàng tính mệnh qua, bất quá chỉ nói là phú quý mà thôi, hiện tại cháu gái này của mình dĩ nhiên là phú quý chi cực, còn có cái gì là phú quý chi cực ? Cháu gái này không đơn giản a, nhất định phải cẩn thận bồi dưỡng, làm cho phủ hộ quốc công này càng thâm căn cố đế một ít mới được.

 

 

 

Vì thế Tiêu lão nhân cao hưng, liền tự mình đặt tên cho cháu gái là Tĩnh Xu, Tiêu Tĩnh Xu, cái tên thực thục nữ, Tiêu lão nhân cảm thấy rất đắc ý. Không nghĩ tới cháu gái hắn lại thực thất ý.

 

 

Lại nói đến ánh sáng nhiều màu sắc kia cũng bị người của Khâm Thiên Giám phát hiện, Giam chính Khâm Thiên Giám bấm tay tính toán, cảm thấy việc này nên  cùng hoàng đế lão nhân nói qua một chút, nếu không về sau xảy ra chuyện gì thì khó mà nói được, dù sao ta cũng nên nói ra đi, về phần kết quả như thế nào thì mình không quản được .

 

 

 

Hoàng đế lão nhân vừa nghe Giam chính nói như vậy, nóng nảy, chẳng lẽ còn có người muốn cùng giành tranh giang sơn với mình sao? Không được, tra, phải tra cặn kẽ, nhìn xem là đứa nhỏ nhà người nào sinh ra. Kết quả Giam chính vạch vị trí lại đúng vào phủ đệ hộ quốc công, điều đó không có khả năng a, năm đó Hộ quốc công ủng hộ mình thượng vị , còn đem trưởng nữ của mình đưa vào cung.

 

 

Nhưng mọi việc đều không thể khẳng định , vì thế lại phái người đi thăm dò, điều tra ra nguyên lai là Nhị cữu tử (anh vợ) sinh được một nữ nhi, thế này mới thoải mái thở ra một hơi, không phải chỉ là một nữ nhi thôi sao, có gì đặc biệt hơn người , cùng lắm thì thành con dâu của mình, dù sao giang sơn này vẫn là của nhà mình thôi.

 

 

Vì thế hoàng đế cũng không đặc biệt để ý, chỉ là lúc Tĩnh Xu đầy tháng lại cho thái giám đem một ít đồ giành cho tiểu hài tử qua, tỏ vẻ chúc mừng, chuyện này ở đối với thế gia vẫn là lần đầu, cho nên cô nương Tĩnh Xu của chúng ta trong khoảng thời gian ngắn thanh danh đại chấn, lại rước lấy thật nhiều người hâm mộ cùng ghen tị.

 

 

“Phu quân, ngươi nói nữ nhi chúng ta có phải quá nổi bật rồi hay không, như vậy sợ đối với nàng không tốt.” Tần thị lo lắng hỏi.

 

 

“Không cần lo lắng, Hoàng Thượng cũng không có nói cái gì. Lại nói, đó là ngự ban, chúng ta cũng không thể nói không cần. Cũng may chúng ta sinh là nữ nhi, có cái gì phải sợ, về sau từ từ thì được rồi, nói sau, nữ nhi chúng ta thật có phúc khí , đứa nhỏ nhà người khác muốn mà không có được đâu.” Đã hoàn toàn bị nữ nhi thu tâm Tiêu lão Nhị chẳng hề để ý.

 

 

Tần thị nghe phu quân nói như vậy cũng quyết tâm. Nữ nhân giúp chồng dạy con, chuyện bên ngoài vẫn nên để nam nhân giải quyết đi.

 

 

Nhà ngoại của Tĩnh Xu cũng đưa tới cho Tĩnh Xu rất nhiều y phục, dây chuyền vàng, vòng tay vàng, các thứ mà tiểu cô nương cần gì thì có cái đó, hiện tại Tĩnh Xu cũng là tiểu phú bà một phương, bởi vì mọi thứ nhiều lắm, cho nên Tần thị cũng giúp nữ nhi của mình chuẩn bị một cái tiểu khố phòng, còn tìm một nha hoàn đến quản tiểu khố phòng này. Nghĩ thấy việc đồ cưới về sau của nữ nhi là không lo .

 

 

“Nữ nhi ngoan a, ngươi là đứa nhỏ có phúc khí .” Tần thị ôm Tĩnh Xu hôn một cái, Tĩnh Xu đang ngủ, bị người phá nhiễu một chút liền cau mày, nhưng vẫn là không có tỉnh lại.

 

 

“Vẫn là nữ nhi thương nương, bình thường không khóc không nháo , chỉ có khi muốn đi ra ngoài mới có thể hừ hừ hai tiếng, không giống Diễn nhi cùng Lạc nhi khi đó làm ầm ĩ, đến bây giờ ta nhớ tới còn cảm thấy đáng sợ.” Tần thị đối với tẩu tử của mình – thê tử thế tử Trấn quốc công Nghiêm thị cười nói.( thế tử ở đây chỉ người thừa kế, Trấn quốc công chính là nhà mẹ đẻ của Tần thị nha, nhà này cũng quyền thế lém đó)

 

 

Nghiêm thị ôm Tĩnh Xu qua, cũng cười nói:“Ngươi a, cũng là có phúc , hiện tại nữ nhi song toàn, mẫu thân cũng nên an tâm, ta xem Tĩnh Xu chúng ta thật là có phúc khí , nếu không làm sao Thánh Thượng có thể cho người đến đây tặng đồ. Ta xem những thứ ngự ban cho kia, mỗi một cái không phải đều là đồ tốt sao? Cũng chỉ có Tĩnh Xu chúng ta mới có đãi ngộ này.”

 

 

 

“Tẩu tử, người đừng nói quá lên thế, chỉ với việc này người khác nhìn vào còn đỏ mắt, ta còn sợ sẽ ghi hận trên người Tĩnh Xu đây, dù sao hiện tại phu quân bất quá chỉ là cái chức quan ngũ phẩm.” Tần thị nói.

 

 

“Ghi hận? Ai ghi hận? Mọi thứ kia thế nhưng là do Thánh Thượng ban cho, bọn họ muốn ghi hận vậy thì đi tìm Thánh Thượng đi, chỉ cần hắn có bản sự kia.” Nghiêm thị không có nữ nhi, chỉ có ba đứa con trai, cho nên đối với ngoại nữ nhi (cháu gái bên ngoại) rất yêu thích, hơn nữa lúc trước khi Tần thị chưa lấy chồng cùng cô ở chung tốt lắm, cho nên đối với Tĩnh Xu lại càng thích, cũng không thể nghe người khác nói bậy về Tĩnh Xu.

 

 

“Sẽ không là đại tẩu ngươi đi, chính nàng nhưng cũng là phu nhân thế tử (vợ người thừa kế), có cái gì để ghi hận , nữ nhi của nàng về sau tương lai cũng là đại nữ nhi phủ hộ quốc công, còn không thể tìm được nhà tốt sao?” Nghiêm thị không cho là đúng nói.

 

 

Nhà mẹ đẻ Phạm thị là dòng dõi thư hương, bọn họ còn không phải là thế gia, Nghiêm thị có chút chướng mắt với nàng.[ bản thân Nghiêm thị làchi nữ Định Bắc hầu]

 

 

Tần thị vội hỏi:“Không phải, không phải, đại tẩu đừng nói như vậy , cũng không như thế, ta chỉ sợ người khác nói thôi.”

 

 

 

Nghiêm thị thở dài:“Ngươi a, cũng quá cẩn thận rồi, có cái gì đâu a, chính ngươi vẫn là nữ nhi trấn quốc công, có chuyện gì thì mọi người trong nhà mẹ đẻ sẽ giúp ngươi, sợ người khác làm gì? Để ta xem có ai dám ăn no rãnh hơi, mình không chiếm được, cũng không nguyện ý cho người khác so với chính mình tốt hơn, hiện tại ngươi vừa mới qua tháng đầu tiên sinh, cũng không nên miên man suy nghĩ, đem thân mình dưỡng cho tốt, so với cái gì cũng đều cường hơn.”

 

 

 

“Ừm, đại tẩu nói đúng, ta sẽ nhớ kỹ, ta nhất định sẽ đem thân mình dưỡng tốt, đại tỷ bên kia ngươi cũng thay ta nói, bảo nàng không cần lo lắng.” Tần thị nói.

 

 

Đại tỷ Tần thị cũng có bầu cho nên không tiện để lại đây.

 

 

“Biết rồi, ngươi nhìn ngươi xem, ngươi không cần quan tâm, ngươi vẫn nên hảo hảo nghỉ ngơi đi, Tĩnh Xu ta thay ngươi coi chừng một lát, ngươi nói xem, bà vú tốt như thế ngươi không cho nàng giữ đứa bé, lại cứ để cho chính mình trông coi, như vậy bà vú kia chẳng phải là mời không sao?” Nghiêm thị buồn cười nhìn  em gái của chồng mình.

 

 

“Ta cũng chỉ muốn cùng Tĩnh Xu thân cận mà thôi, thật vất vả mới có được một nữ nhi, nhìn nàng thì mọi phiền não gì cũng không có .” Tần thị cười nói.

 

 

“Ha ha, cũng đúng a, ngươi nói cho ta một chút, sao ta lại không có đến một cái nữ nhi đâu, cả ngày bị ba xú tiểu tử kia làm cho tức giận không thôi , ai, cô gia đối với ngươi như vậy? Có thích Tĩnh Xu hay không?” Nghiêm thị hỏi.

 

 

“Sao không thích được, chỉ cần hắn trở lại, trên cơ bản ta không ôm được Tĩnh Xu, hắn cũng không buông tay, còn theo ta nói nữ nhi có thể nghe hiểu lời hắn nói, ngươi nói xem, Tĩnh Xu chỉ mới hơn một tháng, làm sao có thể nghe hiểu được a, cũng chỉ là nữ nhi của mình nên thích thôi. Lúc ta sinh Diễn nhi cũng không có thấy hắn cao hứng như vậy a.”

Tần thị càng nói càng cao hứng.

 

 

Nghiêm thị nhìn thấy nàng như vậy, mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, nếu cô gia thích ngoại nữ nhi như vậy, thì đến lúc tiểu thiếp kia sinh đứa nhỏ cũng sẽ không cảm thấy khó chịu như vậy đi, lại suy nghĩ một chút, nữ nhân thật sự là khổ, không nói đến mình, tiểu thiếp của thế tử gia cũng có ba bốn người, đó là bởi vì thế tử gia với mình không giống em dâu cùng cô gia, có tiểu thiếp thì có tiểu thiếp đi, dù sao hắn xem mình là thê tử thì không có gì cần nói, nhưng em dâu cùng cô gia ân ái như vậy cũng có tiểu thiếp, ai, trên đời này chẳng lẽ thật sự không có người nào toàn tâm toàn ý đối với thê tử sao?

 

HẾT CHƯƠNG 4

2 phản hồi (+add yours?)

  1. Lưu yumi kute
    Jun 05, 2012 @ 20:26:41

    Tem nhá.

    Trả lời

  2. Lưu yumi kute
    Jun 05, 2012 @ 20:27:02

    Thanks ss

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: