Chỉ làm vương phi của ngươi : Chương 112

edit : Nguyệt

Chương 112: Mù (18)

—–0O0—–

Trải qua thiên tân vạn khổ tiểu Như rốt cục thành công lưu lại quân doanh, giờ phút này tiểu Như đang nhận điều tra từ đám người Lạc Hàn, dù sao một người bình thường té xỉu ở bên ngoài quân trướng cũng không phải việc tầm thường, tiểu Như quỳ gối đối diện Lạc Hàn, đầu cúi thấp giống như tùy thời có thể chui vào trong lòng đất.

 

 

“Tiểu Như, đừng khẩn trương, nói cho bổn vương gia biết ngươi vì sao té xỉu ở bên ngoài quân trướng “ Lạc Hàn hỏi.

 

 

Tiểu Như cố ý đóng giả thực khẩn trương, ấp úng nửa ngày không trả lời.

 

 

“Sao lại không nói lời nào, có cái gì không tiện nói ra sao? Lạc Hàn lại hỏi.

 

 

Tiểu Như ngẩng đầu nhìn Lạc Hàn, kiên định gật đầu.

 

 

“Vương gia không phải tiểu Như không nói, chỉ là không biết nên nói từ đâu, việc này muốn nói lại quá dài, ba ngày hai đêm cũng nói không xong” tiểu Như nói.

 

 

“Vậy chậm rãi nói, mồm mép cái gì” Lưu tướng quân nghiêm túc nói.

 

 

“Có chuyện gì không tiện nói “ Lưu tướng quân thêm tiếp.

 

 

Tiểu Như nhìn chằm chằm Lưu tướng quân nửa ngày, hừ một tiếng, quay đầu chuyển qua, không nhìn hắn.

 

 

“Người còn nhỏ lá gan lại không nhỏ !” Lưu tướng quân cũng tức giận nói.

 

 

“Nói thì nói, có cái gì không thể nói , tại hạ ngẫu nhiên phụng mệnh người khác đến bảo hộ Vương gia , về phần là ai, đừng hỏi! Hỏi cũng sẽ không nói” tiểu Như đem trọng điểm nói ra.

 

 

Bọn người trong quân trướng vừa nghe tiểu Như nói như vậy,, ngươi xem ta, ta xem ngươi, hai mặt nhìn nhau, ôm bụng cười cười ha hả.

 

 

“Bằng ngươi? Còn dám nói sẽ bảo hộ Vương gia, nói Vương gia bảo hộ ngươi còn nghe được, nhỏ như vậy, có năng lực gì” một người trong đó cười trêu nói.

 

 

“Khả năng của ta lớn hay nhỏ, về sau ngươi sẽ nhìn thấy, dùng miệng nói ai không nói được, thời khắc mấu chốt thể hiện năng lực là được” tiểu Như tranh luận nói.

 

 

Lạc Hàn nhìn tiểu Như, một lúc lâu trên mặt mới lộ ra nụ cười yếu ớt không dễ phát hiện.

 

 

“Ha ha, nếu là tới bảo hộ bổn vương gia , như vậy ngươi muốn vì bổn vương làm chút gì?” Lạc Hàn hỏi, chỉ cảm thấy người này đáng giá tin cậy.

 

 

“Đơn giản, Vương gia đi đâu, thuộc hạ liền đi theo đó, một tấc cũng không rời” tiểu Như đơn giản nói.

 

 

“Được, bổn vương theo ý ngươi, nhìn xem ngươi sẽ bảo hộ bổn vương thế nào” Lạc Hàn đồng ý nói.

 

 

“Vương gia, việc này chỉ sợ không ổn, Vương gia có phải cũng cần để ý chút hay không, vạn nhất…” Lưu tướng quân không có đem những lời còn lại nói ra.

 

 

“Lưu tướng quân không cần lo lắng, là phúc hay là họa, không thử làm sao biết” Lạc Hàn nói.

 

 

Lưu tướng quân biết Lạc Hàn ý đã quyết, liền không nói thêm cái gì nữa nhưng vẫn âm thầm cảnh giác.

 

 

Tiểu Như cùng Lạc Hàn liếc nhau, hiểu ý cười.

 

 

Từ khi Tử Điệp cùng Phong Lạc Hiên không thoải mái về sau, vài ngày cũng đều không đi ra ngoài, ngay cả trong viện cũng không lại lộ mặt quá một lần, mỗi ngày  ở trong sương phòng an tâm tĩnh dưỡng, Ngưu Thái y nói không nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ánh mắt của nàng sẽ rất nhanh hồi phục, cảm xúc Tử Điệp không khỏi tốt lên rất nhiều.

 

 

Chỉ chớp mắt hôm nay đã là ngày cuối cùng dùng thuốc, Tử Điệp không khỏi có chút khẩn trương, Tử Điệp hiểu được, nếu không có gì sai lầm, ngày mai, cũng chính là ngày mai, thời điểm nàng mở mắt ra là có thể tận mắt nhìn thấy ánh mặt trời dâng lên.

 

 

“Lan nhi, hiện tại là giờ nào “ Tử Điệp hỏi.

 

 

“Tiểu thư, trời cũng đã tối đen, ngày mai tiểu thư có thể thấy “ Lan nhi thay Tử Điệp cảm thấy cao hứng.

 

 

“Ừm, có chút khẩn trương, sẽ không có sai lầm gì đi” Tử Điệp lo lắng nói.

 

 

“Sẽ không , tiểu thư, thả lỏng chút” Lan nhi cổ vũ Tử Điệp.

 

 

Ngưu Thái y nghe Tử Điệp lo lắng nói, lắc lắc đầu. Lấy những việc hắn trải qua khi làm nghề y nhiều năm, ánh mắt Tử Điệp khôi phục thị lực đã không là vấn đề , hắn tin tưởng, Tử Điệp lại uống chén thuốc cuối cùng này, ánh mắt rất nhanh sẽ thấy hiệu quả.

 

 

“Tiểu thư, không cần lo lắng, ánh mắt ngươi đã không còn vấn đề gì, yên tâm nghỉ ngơi, ngày mai tỉnh lại, tiểu thư coi như là nằm một giấc mộng, tỉnh mộng, chuyện gì đều không có xảy ra” Ngưu Thái y nói.

 

 

“Mấy ngày nay Ngưu Thái y đã vất vả , vẫn cẩn thận chiếu cố Tử Điệp” Tử Điệp cảm kích nói.

 

 

“Tiểu thư quá khách khí “ Ngưu Thái y nói.

 

 

Nghe Ngưu Thái y nói như vậy Tử Điệp rốt cục cũng có thể thoát khỏi trạng thái lúc vui mừng lúc lại lo lắng, nghĩ đến thái dương ngày mai trong lòng Tử Điệp lại ấm áp dào dạt.

HẾT CHƯƠNG 112 

2 phản hồi (+add yours?)

  1. Lưu yumi kute
    May 24, 2012 @ 16:04:49

    Tem nha.

    Trả lời

  2. Lưu yumi kute
    May 24, 2012 @ 16:05:48

    Thanks ss

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: