Chỉ làm vương phi của ngươi : Chương 94

edit : Nguyệt

Chương 94: Đêm trước mù

—-o0o—-

Tử Điệp lẳng lặng cùng nhóm phi tần đi dạo cùng một chỗ, im lặng mang theo mỉm cười nghe các nàng kể các tin đồn thú vị trong cung, đi không bao lâu Tử Điệp đã mệt thở hồng hộc, không khỏi thầm mắng thân thể này càng ngày càng kém , Đổng hoàng hậu quay đầu nhìn Tử Điệp dần dần tụt lại phía sau, dừng cước bộ nhìn Tử Điệp nói:

 

 

Nếu thân thể Lam tiểu thư không thoải mái không cần cố cùng chúng ta dạo chơi ngự hoa viên , thân thể quan trọng hơn, nên trở về nghỉ ngơi đi” .

“Không có việc gì, có thể chịu được” Tử Điệp suy yếu nói.

 

 

Trở về đi, có những phi tần này đi dạo cùng ta là được, tĩnh dưỡng tốt sẽ có cơ hội cùng bản cung cùng nhau dạo ngự hoa viên này” Đổng hoàng hậu nhẹ cười nói.

 

 

“Như vậy Tử Điệp xin trở về, hy vọng nương nương chơi vui vẻ” Tử Điệp cúi đầu nói.

 

 

Đợi mọi người rời đi, Tử Điệp đã đầu váng mắt hoa , rơi vào đường cùng đành phải ngồi phịch xuống nghỉ ngơi một hồi.

 

 

Phong Lạc Hiên mấy ngày nay vẫn vô tâm quốc sự, trong đầu óc đều là thân ảnh Tử Điệp, thế cho nên vài lần phê duyệt tấu chương đều viết lên hai chữ Tử Điệp, đành phải đi ra ngoài giải sầu, muốn đi nhìn Tử Điệp lại sợ làm cho nàng không thoải mái, chỉ cần xa xa nhìn đã thỏa mãn.

 

 

Phong Lạc Hiên vừa vặn đến ngự hoa viên giải sầu, đứng từ xa xa nhìn một nhóm phi tần đi tới đành phải trốn đi, trước mắt không có một tâm tình đi để ý tới bọn họ, nhưng khi nhìn thấy Tử Điệp ánh mắt liền dời không được, tham luyến nhìn sườn mặt của Tử Điệp.

 

 

Tử Điệp ngồi trên cầu đá, vừa định dùng tay áo lau mồ hôi toát ra thì một trước mắt liền xuất hiện một chiếc khăn.

 

 

Tử Điệp ngẩng đầu liền thấy Phong Lạc Hiên đứng ở trước mắt, Phong Lạc Hiên không để ý tới ánh mắt Tử Điệp mà đem khăn để lên tay nàng.

 

 

“Nếu thân thể không tốt, vì sao không nằm ở trên giường nghỉ ngơi, lau mồ hôi đi, kẻo cảm lạnh “ Phong Lạc Hiên ôn nhu nói.

 

 

“Tạ Hoàng Thượng quan tâm” Tử Điệp nói.

 

 

Ta đỡ ngươi trở về “ Phong Lạc Hiên làm bộ muốn nâng dậy Tử Điệp.

 

 

“Không cần Hoàng Thượng, ta tự mình có thể trở về” Tử Điệp uyển chuyển cự tuyệt.

 

 

Tử Điệp vô lực từ trên cầu đá đứng lên, không để ý đến ý tốt của Phong Lạc Hiên cố ý tự mình đi trở về, Phong Lạc Hiên nhìn bóng dáng yếu gầy của Tử Điệp, trong lòng chua xót, để tay lên ngực tự hỏi, có phải mình đã làm quá mức hay không, nhưng bảo hắn buông Tử Điệp hắn cũng vạn vạn làm không được .

 

 

Tử Điệp rời đi chỉ để lại một đóa hoa chưa ngắt cánh xong dưới chân Phong Lạc Hiên, Phong Lạc Hiên khom người nhặt hoa lên, một làn hương thơm ngát lan tràn, Phong Lạc Hiên cảm thấy mùi thơm ngát này tựa như mùi hương trên người Tử Điệp  làm cho người ta nhịn không được say mê.

 

 

Phong Lạc Hiên nhìn bóng dáng Tử Điệp càng chạy càng xa, thở dài nói:

 

 

” !Tử Điệp, ngươi cũng biết, ta tình nguyện để cho ngươi hận ta cũng không muốn cho ngươi trong mắt không có ta, ít nhất hận sẽ không để ngươi quên ta, vậy cho nên ngươi hãy hận Trẫm đi, như vậy về sau vô luận thế nào ngươi cũng không có khả năng quên Trẫm”

Bên trong Đông Phương khách điếm Tiểu Như ở trong sương phòng không ngừng lo lắng đi qua đi lại, dây buộc tóc hồng đã muốn cột ra ngoài hai ngày nhưng sao tiểu thư còn chưa tới đây,  là việc gì đem tiểu thư cuốn lấy hai ngày mà không có một chút tin tức, trong lòng Tiểu Như lo lắng vô cùng, chuyện Vương gia trúng độc nàng không thể tự chủ trương chỉ có thể chờ Tử Điệp trở về giao phó.

 

 

Khi Tử Điệp trở lại Tử Điệp các toàn thân đã bị mồ hôi làm ướt đẫm, ánh mắt càng ngày càng cảm thấy mơ hồ, Tử Điệp buồn bực, ta bị làm sao vậy, tại sao bỗng nhiên lại trở nên hư nhược đến thế rồi, Lan nhi vừa định đi ra ngoài tìm Tử Điệp liền nhìn thấy Tử Điệp đã tê liệt ngã xuống bên cạnh.

 

 

“Tiểu thư, người làm sao vậy, ta đỡ người đi vào nghỉ ngơi, ta cho người đi tuyên Thái y lại đây “Lan nhi sốt ruột nói.

 

 

“Ta không sao, có thể không nghỉ ngơi tốt, đỡ ta đến bên kia nghĩ ngơi một hồi sẽ tốt lên” Tử Điệp thì thào nói.

 

 

“Tiểu thư ! Thật sự không cần cho Thái y đến xem, ngươi nếu xảy ra chuyện gì, Hoàng Thượng sẽ trách tội “ Lan nhi nói.

 

 

“Thật sự không có việc gì, ta nghỉ ngơi một chút, không thấy khỏi thì tuyên Thái y cũng chưa muộn” Tử Điệp cơ hồ nói không ra hơi.

 

 

Lan nhi vội vàng đem Tử Điệp tiến vào phòng ngủ, giúp Tử Điệp nằm xuống, cẩn thận ở một bên đứng nhìn Tử Điệp ngủ mới rời đi, nhưng trong lòng có một  cảm giác điềm xấu không xóa đi được.

HẾT CHƯƠNG 94

11 phản hồi (+add yours?)

  1. Hiên Viên Nguyệt
    May 04, 2012 @ 12:07:46

    nang edit nhanh ghe

    Trả lời

  2. Lưu yumi kute
    May 04, 2012 @ 12:24:02

    Tem a.

    Trả lời

  3. Lưu yumi kute
    May 04, 2012 @ 12:24:20

    Thanks ss

    Trả lời

  4. Hiên Viên Nguyệt
    May 04, 2012 @ 12:58:27

    van chua thoat nang a ,ta con lop 12 nua nam sau ta mat tich day

    Trả lời

  5. ♥Sói Ngây Thơ♥
    May 04, 2012 @ 12:59:57

    đừng bỏ rở ha ta đang tích cực theo dõi chuyện này thanks các náng chăm chỉ làm cho bọn ta tiếp tục nào….

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: