Chỉ làm vương phi của ngươi : chương 46

edit : Nguyệt lâm lâu

Chương 46: Nếu có thể chết ở trong lòng ngươi cũng biết chừng

*************************

Một ngày này Tử Điệp thực nhu thuận làm sao cũng không đi ra ngoài, bởi vì Lạc Hàn lo lắng thân thể của nàng nên không cho phép nàng ra ngoài chỉ có thể ở trong sân tản bộ, Tử Điệp tuy rằng buồn phát hoảng nhưng vẫn ngốc ở trong sân không muốn làm cho Lạc Hàn thay nàng lo lắng, phía sau quý phủ Ngưu Thái y có một hoa viên, bên trong có nhiều dạng hoa cỏ còn có một chút thảo dược.

Tử Điệp cảm thấy rất hứng thú với những thảo dược không biết trong hoa viên này, nàng nghĩ tìm hiểu đặc thù cùng tác dụng của những thảo dược này đối với mình về sau sẽ có lợi, Tử Điệp biết thân thể chủ nhân này luôn không tốt, nàng phải hiểu biết nắm giữ càng nhiều phương pháp trị liệu mới có thể  đem chính mình chiếu cố tốt, hoàn toàn đem bệnh căn trị khỏi.

Tử Điệp từ trong thư phòng lấy ra rất nhiều sách thuốc rồi đi vào hoa viên, đối chiếu đặc thù ,phương pháp trị liệu cùng với phối phương ở trong sách nói, Tử Điệp hào hứng đi phân biệt những thảo dược đó, tuy rằng chỉ một ngày thời gian Tử Điệp cũng nhận thức đông trùng hạ thảo, thanh mộc hương, bạch thược dược, đã biết tứ khí ngũ vị cùng phương pháp phối thảo dược thường dùng.

Tử Điệp nhu nhu thắt lưng có chút toan đau xong liền đi chung quanh một chút, gió nhẹ phất đến thổi loạn tóc đen của Tử Điệp, một thân tố sắc ở trong hoa viên muôn hồng nghìn tía phá lệ thanh lịch, thanh nhã giống một đóa bách hợp tinh khiết, từng đợt mùi hoa truyền đến, thiên lam thủy tú hoa mỹ ( trời xanh, nước trong, hoa đẹp) Tử Điệp bị vẻ đẹp đơn giản này mê hoặc, chính mình một mình một người giống con bướm khoái hoạt xuyên qua bụi hoa nghe ca khởi vũ, vũ bước nhẹ nhàng, Tử Điệp nhớ tới khúc vũ Thái tộc ở hiện đại, nhất thời quật khởi ngay tại hoa viên khởi vũ, tao nhã dáng người, đường cong hoàn mỹ thể hiện đều ở trên người Tử Điệp tận cùng biểu hiện ra ngoài, thỉnh thoảng có phiến lá cây từ không trung bay xuống rơi vào chung quanh càng làm cho Tử Điệp thoáng như hoa tiên tử làm cho người ta không dám nhìn thẳng.

Lạc Hàn sáng sớm liền cùng Ngưu Thái y đi thăm dò xem bệnh tình dịch khu có  ổn định hay không, Lạc Hàn ôn hòa hướng mỗi người hỏi thăm thân thể phục hồi thế nào rồi nói cho bọn họ về sau phải chú ý chút chuyện, đi đến nơi nào Lạc Hàn đều giống một làn xuân phong ấm áp tiến vào trong lòng mỗi người, mọi người đối hắn không có sợ hãi mà là kính yêu, nhóm thôn dân đều thích tới gần hắn bởi vì ở trên người hắn không có một chút cái gọi là Vương gia khí thế, Lạc Hàn xem mọi việc chiếu cố đều không sai biệt lắm, lo lắng Tử Điệp một mình một người sẽ buồn liền cùng Ngưu Thái y phân phó vài câu  liền ra roi thúc ngựa chạy trở về.

Lạc Hàn trở lại quý phủ không thấy Tử Điệp ở trong phòng, người trong phủ nói cho hắn thấy Lam tiểu thư đi về phía sau hoa viên , Lạc Hàn vội vàng đi ra sau hoa viên, mà lúc này Tử Điệp một người đùa bất diệc nhạc hồ, tiếng cười vui thường thường theo môi tràn ra, Lạc Hàn đi vào sau hoa viên liền nhìn đến cảnh này chỉ biết sẽ không quên một màn, trong biển hoa, tiểu điệp chỉ có khởi vũ, một vị thân tố sắc tuyệt mỹ nữ tử ở bên bụi hoa tận tình chìm đắm vào kỹ thuật nhảy của mình, ba ngàn tóc đen tùy ý rơi trên vai, cố định chỉ bằng một cái trâm cài màu ngà theo giai nhân vũ động mà trái phải đong đưa, gió lặng lẽ thổi tới làm sợi tóc bay lên, váy quấn vũ động, lúc này giai nhân nghịch ngợm vươn tay để một con bướm lặng yên dừng ở trên đầu ngón tay, Lạc Hàn cảm khái, thật sự là một bức tranh linh động, Lạc Hàn đứng ở đàng kia một cử động nhỏ cũng không dám, hắn sợ sẽ đánh vỡ giây phút khó được tốt đẹp này, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tử Điệp chỉ sợ trong nháy mắt người sẽ không thấy.

Sáng sớm ngày hôm sau Lạc Hàn liền chuẩn bị xe ngựa tốt, vì sợ Tử Điệp ở trên đường nghỉ ngơi không tốt hắn liền bảo xa phu chuẩn bị một cái chăn thật dày phủ ở chỗ ngồi, đơn giản dùng qua cơm xong bọn người Lạc Hàn đã an vị trong xe ngựa hướng kinh thành chạy tới, khí sắc Tử Điệp so với ngày hôm qua thoạt nhìn tốt  hơn rất nhiều, sắc mặt tái nhợt đã có chút ửng hồng, Lạc Hàn thế này mới yên tâm xuống, nếu Tử Điệp vẫn là bộ dạng của ngày hôm qua hắn thật không biết nên như thế nào hướng Lam phủ nói rõ ràng, không nói đến bị bệnh chỉ với việc Tử Điệp vụng trộm chuồn ra đi theo hắn cùng đi dịch khu sẽ không cách nào nói rõ, Lạc Hàn tuy rằng biết người Lam phủ sẽ không nói hắn cái gì cho dù có câu oán hận cũng sẽ giấu ở trong lòng không biểu hiện ra ngoài, nhưng Lạc Hàn vẫn có chút băn khoăn, may mắn Tử Điệp bệnh lần này không có gì trở ngại.

Lạc Hàn đem Tử Điệp kéo vào trong ngực, chỉ có như vậy Lạc Hàn mới có thể  chân thật cảm nhận được Tử Điệp tồn tại, Lạc Hàn nghĩ tới kinh thành đưa Tử Điệp về trong nhà nên như thế nào hướng Lam Thừa tướng giải thích chuyện này, nói vậy hiện tại bọn họ hẳn là thực lo lắng tình trạng của Tử Điệp.

“Tử Điệp, một hồi nũa về nhà nếu cha ngươi hỏi ngươi, ngươi cái gì cũng đừng nói để ta đến giải thích là được rồi” Lạc Hàn ôn nhu đối Tử Điệp nói.

“Không có việc gì , cha ta rất sủng ta sẽ không nỡ đánh ta mắng , nhiều nhất chính là càu nhàu vài câu, ta nghe là được” Tử Điệp nói.

“Phỏng chừng hiện tại người nhà ngươi khẳng định đều lo lắng chờ, đều do ta không thể khuyên được  ngươi!” Lạc Hàn nói.

“Nói cái gì vậy, là ta cứng rắn bám vào ngươi được không ?  ta không phải đã an toàn đã trở lại rồi thôi !!!” Tử Điệp đáp.

“Tử Điệp, thân thể ngươi không tốt, về sau nên chiếu cố chính mình thật tốt, làm cho chính mình khỏe mạnh chút, ta sẽ tìm khắp thiên hạ lang trung có thể trị khỏi  bệnh của ngươi” Lạc Hàn kiên quyết nói.

Tử Điệp ghé vào trong lòng Lạc Hàn cái gì cũng không có nói, nàng biết chỉ cần là Lạc Hàn nói ra liền nhất định sẽ làm được, Lạc Hàn không biết hiện tại trong lòng Tử Điệp suy nghĩ cái gì, Tử Điệp ở trong lòng yên lặng nói ‘ nếu đây là thiên ý cho dù không thể chữa khỏi có thể sẽ ngã vào trong lòng ngươi cũng biết chừng ’.

HẾT CHƯƠNG 36

2 phản hồi (+add yours?)

  1. Lưu yumi kute
    Apr 04, 2012 @ 10:03:31

    Tem a.

    Trả lời

  2. Lưu yumi kute
    Apr 04, 2012 @ 10:04:06

    Ss cố gắng lên nha.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: