Chỉ làm vương phi của ngươi : chương 24

edit : nur

Chương 24: Vì Thái Hậu kính ca hiến vũ

*****************************

Cùng với tịch dương dần dần tây hạ, buổi tiệc mừng ngày sinh Thái Hậu từ thánh điện dời tới ngự hoa viên,một đội ngũ lớn ở trong Hoàng cung uốn lượn đi đến, mà ngự hoa viên giờ phút này cũng giống tân nương, nơi nơi là biển hoa cùng hương hoa, Tử Điệp vừa đi vừa thưởng thức, Thái Hậu cùng Hoàng Thượng bọn họ ngồi vào chỗ của mình sau các đại thần lại một trận hô thanh thiên tuế thiên thiên tuế.

 

Hôm nay Tử Điệp thật sâu cảm nhận được hoàng gia uy nghiêm mà chính mình cũng lần đầu trong tình trạng mệt kiệt sức, chưa gì đã đi quỳ xuống dập đầu Tử Điệp quả thật ăn không tiêu, sắc trời dần dần hạ xuống, toàn bộ ngự hoa viên bao phủ một tầng mông lung, Tử Điệp vừa nhấc đầu liền thấy Phong Lạc Hàn, cứ việc sắc trời u ám nhưng Phong Lạc Hàn một thân vàng nhạt cung trang vẫn làm cho hắn có vẻ thoát tục  trong đám người, vẻ mặt bình tĩnh như trước chỉ khi lúc nhìn Tử Điệp trên mặt mới có rất nhỏ biến hóa, Tử Điệp cùng nhóm thiên kim muốn tham gia hiến vũ bị an trí ở một nơi mà từ chổ bọn họ ngồi có thể thấy được Hoàng Thượng, trong lúc nhất thời các nàng giống như chim nhỏ líu ríu nói chuyện, mà Tử Điệp như không đếm xỉa đến,một mình đứng ở một bên bình tĩnh xem các nàng đùa giỡn.

 

“Xem, bên kia ngồi là Hoàng Thượng! Thoạt nhìn thật uy nghiêm, nghe nói Hoàng Thượng hậu cung phi tần không nhiều lắm,  buổi tiệc mừng ngày sinh Thái Hậu lần này cũng là Thái Hậu mượn cơ hội vì hoàng gia chọn lựa người, nếu ta được chọn thật là tốt biết bao” một nữ tử mặc quần áo màu tím nói.

 

“Như ngươi  sẽ không được chọn , nhập hoàng thất phải có bối cảnh cường đại, như vậy mới có thể vì Hoàng Thượng lo lắng, cha ta là quan Thượng Thư, trúng cử cũng chỉ có thể tuyển như ta vậy ” nữ tử mặc quần áo lục sắc châm biếm những lời vừa rồi của nữ tử áo tím.

 

“Trúng cử cũng không tất phải nhìn bối cảnh ngươi như thế nào ,còn muốn xem tài tình của ngươi, tính tình như thế nào, mà ta tài mạo song toàn ngươi thấy các ngươi có cơ hội sao” một nữ tử cao ngạo nói xong.

 

“Ngươi…” Có một người khí nói không ra lời.

 

Tử Điệp nhìn các nàng khắc khẩu như vậy bỗng nhiên cảm thấy thực buồn cười, cái gì cũng chưa nói, bất quá không ai tính buông tha nàng.

 

“Ai… , nói ngươi xem, chúng ta tại đây thảo luận sự ngươi cách xa như vậy là làm sao? Ngươi nói Hoàng Thượng…” Một nữ tử đối với Tử Điệp kêu gọi còn chưa nói hoàn đã bị Tử Điệp đánh gãy.

 

“Nhìn người đừng nghĩ cũng giống như mình, ta sẽ không gả cho Hoàng Thượng ” .

 

Cơ hồ tất cả các ánh mắt của các nữ tử khác đều giống như xem quái dị nhìn Tử Điệp,lúc này mỗi người ai cũng đều muốn bay lên thành phượng hoàng thế nhưng có người không muốn thậm chí còn không cần , ngay tại lúc có người còn muốn hỏi thêm cái gì thì lúc diễn xuất đã muốn bắt đầu, tất cả mọi người bị phân tán lực chú ý bắt đầu chuẩn bị tiết mục chính mình hy vọng được mặt rồng đại duyệt.

 

Tử Điệp một mình ngồi ở góc tĩnh lặng trên khán đài, cao siêu cầm kỹ cùng  kỹ thuật nhảy siêu quần làm cho dưới đài vang lên từng đợt vỗ tay, Tử Điệp cũng không khỏi cảm thán kỹ năng của các tiểu thư khuê các, nhưng là hàng năm Thái Hậu đều xem, còn tiết mục nàng cấp cho Thái Hậu là tiết mục khó quên nhất trong những ngày sinh của người. Còn có một tiết mục nữa liền đến phiên Tử Điệp lên sân khấu , Tử Điệp đi xuống lặng lẽ che dấu trong bóng đêm, lúc chính mình biểu diễn đã đến, một vị nữ tử mặc quần áo màu lam diễn thấu hoàn khúc nhạc của mình tiêu sái đi xuống.

 

 

Trên đài bỗng nhiên tĩnh lặng, lẳng lặng không có một tia thanh âm, dưới đài nghị luận đều không biết là tại sao, chỉ nghe “A” một tiếng nhất thời tất cả các ánh mắt đều hướng chỗ thanh âm nhìn lại, mông lung chỉ thấy một vị nữ tử giống như thiên tiên cầm trong tay sáo ngọc theo trên không chậm rãi hạ xuống, ở sau lưng nàng là một bộ tranh vẽ lòe lòe sáng lên cùng với tốc độ của nàng chậm rãi hạ xuống, lúc xuống tới đài chỉ thấy nàng kia thoáng lui ra phía sau từng bước, ánh vào tầm nhìn của mọi người là một cái chợt lóe sáng lên chữ “Thọ”, yên lặng đã lâu đột nhiên tiếng vỗ tay như sấm nổ lên.

 

Tử Điệp hít sâu một hơi biết trước mắt mình đã thành công , ổn định cảm xúc xong Tử Điệp cầm sáo ngọc trong tay thổi lên, gió nhẹ thổi mái tóc cùng váy bay lên ánh trăng chiếu vào trên người, Tử Điệp như nguyệt tiên tử hạ phàm, du dương tiếng sáo ở bốn phía nhộn nhạo, người dưới đài không khỏi nhắm mắt lại lắng nghe thanh âm thanh thúy này, tiếng sáo càng ngày càng thấp thẳng đến khi nghe không thấy, làm mọi người nghĩ đến lúc đã hoàn thành lại theo xa xa truyền đến một trận như có như không tiếng tiêu, mọi người giống bị bùa chú bị tiếng tiêu hấp dẫn không khỏi hướng xa xa nhìn lại, này vừa nhìn người người cằm thiếu chút nữa đều rớt, bọn họ trong mắt nhìn thấy Phong Lạc Hàn như trước một thân thiển sắc cung trang, thổi tiêu chậm rãi theo xa xa đi tới, như trước không thay đổi biểu tình trong ánh mắt lại hàm chứa ngàn vạn nhu tình.

 

Trong mắt Tử Điệp nhìn Phong Lạc Hàn không còn cái gì khác, nhìn Phong Lạc Hàn từng bước một hướng chính mình đi tới, Tử Điệp bỗng nhiên nở nụ cười, này tươi cười tựa như yêu dã hoa đào nở rộ trong đêm tối, nhìn Phong Lạc Hàn đi đến trước mắt mình Tử Điệp cầm lấy sáo ngọc phối hợp tiếng tiêu thổi lên, tuyệt vời âm phù cùng với tiếng tiêu trong không trung truyền đến hài hòa dễ nghe nói không nên lời, như đại châu tế châu lạc ngọc thanh thúy lại giống như tiểu kiều lưu thủy ôn nhuận làm rung động nội tâm mỗi người, thoáng chốc chung quanh một mảnh im lặng đều say mê âm nhạc, có người nhìn lăng lăng hai người trên đài là như thế xứng đôi, giai ngẫu thiên thành duy mỹ làm người ta không dám đi quấy rầy.

 

Tử Điệp cùng Phong Lạc Hàn nhìn lẫn nhau ý cười cao đến đáy mắt, dưới đài tiếng vỗ tay như sấm lại vang lên, Tử Điệp cùng Phong Lạc Hàn đi đến trước mặt Thái Hậu, Tử Điệp từng bước bước lên phía trước, hạ thấp người cúi đầu động tác tao nhã hành văn liền mạch lưu loát.

 

“Tiểu nữ Lam Tử Điệp cung chúc Thái Hậu: phúc như Đông Hải thủy dài lưu, thọ sánh Nam Sơn cây thông không già” thanh âm thanh thúy như chim hoàng oanh êm tai vang lên.

 

Thái Hậu đánh giá nữ tử hôm nay gây cho nàng nhiều lắm ngoài ý muốn, quả nhiên không phải nữ tử bình thường, mi như nga đại, mắt giống như thu thủy, mỹ mạo tài tình mọi thứ xuất chúng.

 

Mà ngồi ở một bên Phong Lạc Hiên cũng đang nhìn Tử Điệp, hắn cảm thấy hôm nay Tử Điệp lại làm cho hắn hiểu biết nàng thêm một mặt, Phong Lạc Hiên không nghĩ tới nàng lại tài tình như thế ,có thể nghĩ ra tiết mục nổi bật như vậy, nhìn Tử Điệp Phong Lạc Hiên càng cảm thấy cũng chỉ có nữ nhi như vậy mới xứng với chính mình, Phong Lạc Hàn đứng ở bên cạnh Tử Điệp nhìn thấy ánh mắt của Phong Lạc Hiên hoảng lên, vì thế nhanh đối với Thái Hậu nói:

 

“Mẫu hậu còn không có xem đủ Tử Điệp a? Nếu người còn xem không đủ rõ ràng làm cho nàng đứng lên, đứng ở  trước mặt người một lần cho người xem đủ luôn” .

 

“Xem ngươi đứa nhỏ này, có người nói với mẫu hậu như vậy sao, ai gia chỉ là thấy trong thiên hạ ít có người thứ hai nên xem nhiều một chút, ngươi liền có ý kiến ” Thái Hậu cười đối Phong Lạc Hàn nói.

 

“Nhi thần nào dám nói mẫu hậu không phải, mẫu hậu người xem vừa rồi chúng ta biểu diễn như thế nào? Kia chữ thọ lóe lóe sáng lên đều là Tử Điệp tự mình nghĩ ra biện pháp, còn có một kinh hỉ cho người nữa đấy” Phong Lạc Hàn nhìn Tử Điệp nói.

 

“Phải không? Thật sự là một cô nương tốt, Hàn nhi, khó mới gặp ngươi đối nữ hài tử để bụng như vậy, có phải hay không…” Thái Hậu đoán hỏi.

 

“Chuyện gì đều không giấu được Thái Hậu ngài lão nhân gia, Hàn nhi muốn Tử Điệp làm Vương phi duy nhất của nhi thần, mong rằng mẫu hậu thành toàn” Phong Lạc Hàn nhìn Thái Hậu nói.

 

“ Tốt, tốt. Khó có được nữ tử có thể vào mắt Hàn nhi ai gia sao không thành toàn cho các ngươi được, hôm nay trước mặt mọi người ai gia cho các ngươi…” Thái Hậu còn chưa nói xong đã bị Phong Lạc Hiên khó dằn nổi đánh gãy.

 

“Mẫu hậu, hôm nay là ngày sinh của ngài, chuyện hoàng đệ lần khác nói sau cũng không muộn a, không vội, vẫn là trước xem bọn họ chuẩn bị cho người cái lễ vật gì đặc biệt đi” .

 

“Kia cũng tốt, chuyện hai ngươi lần khác ai gia lại làm chủ cho các ngươi” Thái Hậu cao hứng nói.

 

Mắt thấy chuyện sẽ thành công lại bị Phong Lạc Hiên phá hoại , Phong Lạc Hàn ngẩng đầu nhìn Phong Lạc Hiên liếc mắt một cái phát hiện Phong Lạc Hiên cũng đang nhìn mình, Phong Lạc Hàn biết từ hôm nay trở đi hai người huynh đệ bọn họ không có khả năng giống như trước mặt ngoài ở chung hòa hợp như vậy, Phong Lạc Hàn xem Tử Điệp còn quỳ ở một bên vươn tay kéo lên, kiên sóng vai rời đi, chuẩn bị cấp Thái Hậu lễ vật.

 

HẾT CHƯƠNG 24

2 phản hồi (+add yours?)

  1. Lưu yumi kute
    Apr 04, 2012 @ 03:43:11

    Tem

    Trả lời

  2. Lưu yumi kute
    Apr 04, 2012 @ 03:44:29

    Thanks

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: